Ai đấy có thể tham gia nhiều nhóm trò chuyện nhưng vẫn không tìm được ai đấy khác để nói điều thực sự quan trọng. Một cá nhân khác chỉ có vài quan hệ, nhưng được lắng nghe, và cảm thấy mình có ích. Khi nói “giao tiếp xã hội tốt cho não”, nếu chỉ đếm số cuộc gặp hoặc số bạn bè, ta có thể bỏ sót phần quan trọng nhất: chất lượng của kết nối.

Kỳ 4: Đông không có nghĩa bớt cô đơn 

Không phải cứ tường thuật đau khổ là sẽ chữa lành. Tuy thế khi có một ai đấy nghe, một ngôn ngữ phù hợp và quyền kiểm soát câu chuyện của chính mình, kể có thể giúp trải nghiệm được tái sắp xếp và mang ý nghĩa mới.

Một cuộc trò chuyện có chất lượng không nhất thiết cần đông người. Đôi khi, điều quan trọng nhất là có ai đấy thật sự lắng nghe, để kẻ đối diện cảm thấy mình được nhìn thấy, và có vai trò trong cuộc gặp. Ảnh: EWLCC

Hai câu hỏi trung tâm

  1. Có phải mọi hình thức giao tiếp xã hội đều tác dụng giống nhau?

  2. Khả năng kể lại nghịch cảnh liên quan gì đến sức bền tâm lý?

Cảnh mở đầu - Chuyện ở nơi tôi cư trú

Hai vợ chồng đã hưu sống trong một gia đình tam đại đồng đường giàu có và hàng xóm hầu như không thấy các thành viên to tiếng gì. Chồng tích cực tham gia các trận cầu lông, đi bộ quanh công viên, và trà nước vỉa hè đông đúc, nhưng cảm thấy mình chỉ là thành phần có mặt cũng được vắng cũng chẳng sao. Vợ, trái lại, tham gia phụ trách tổ dân phố và thỉnh thoảng tương tác với cả các bạn trẻ chỉ bằng tuổi cháu mình ở chi đoàn. Khác biệt có thể không nằm ở số người họ gặp, mà ở vai trò của họ trong các cuộc gặp.

Đối thoại

Hỏi: Có phải tham gia càng nhiều hoạt động càng tốt?

Đáp: Không nhất thiết. Một hoạt động chỉ có ý nghĩa khi phù hợp với khả năng, sở thích và nhu cầu của bên tham gia. Bị đưa tới một buổi sinh hoạt nhưng không được lựa chọn, không ai nói chuyện hoặc không có vai trò rõ ràng có thể làm cảm giác xa lạ tăng.

Vậy chất lượng quan hệ được nhận biết bằng cách nào?

Có thể hỏi: bác ấy có được lắng nghe không; có thể yêu cầu giúp đỡ không; có cơ hội giúp ai khác không; có được là chính mình không; và sau cuộc gặp, họ thấy được tiếp thêm năng lượng hay kiệt sức?

Vì sao cảm giác có ích quan trọng?

Khi chỉ bị xem như được nhận chăm sóc, một cá nhân dễ mất vai trò xã hội. Được giao một việc thực sự, được hỏi ý kiến hoặc được ai đó chờ đợi, giúp duy trì cảm giác mình vẫn có ảnh hưởng với đời sống xung quanh.

Bài dịch nhắc tới những SuperAger từng trải qua nghịch cảnh lớn. Có thể nói đau khổ làm họ mạnh hơn không?

Không nên lãng mạn hóa đau khổ. Nghịch cảnh có thể để lại chấn thương lâu dài và không ai có nghĩa vụ “trưởng thành” từ mất mát. Điều đáng nghiên cứu là vì sao trong những điều kiện nhất định, một số cá nhân vẫn có thể tái lập quan hệ, ý nghĩa, và hoạt động sống sau biến cố.

Hồi cứu câu chuyện có vai trò gì?

Khi kể, ta lựa chọn điểm bắt đầu, đặt tên cho cảm xúc, liên kết nguyên nhân với hậu quả, và xác định mình đang đứng ở đâu trong câu chuyện. Quá trình ấy có thể giúp trải nghiệm bớt rời rạc. Tuy thế, nó chỉ có ích khi người kể có quyền quyết định kể gì, kể lúc nào, và kể cho ai.

Bên nghe cần làm gì?

Không vội sửa, không ép tìm “mặt tích cực”, không biến câu chuyện của bên kể thành bài học đạo đức. Đôi khi việc quan trọng nhất là xác nhận rằng điều đã xảy ra thực sự khó khăn và người kể không phải chịu đựng nó một mình.

Ví dụ thực tế 

Ông Nguyễn Xuân C. vui ra mặt khi thấy con trai trưởng rời phố về quê lập nghiệp bằng cách khai thác một cái tên mà mỗi lần nhắc tới trong bữa ăn tiếp khách, ai nấy đều bật cười: Xóm Bướm.

Điều thú vị là mỗi thành viên trong gia đình, khi được hỏi, kể sự tích địa danh ấy theo một cách. Riêng ông C., cao tuổi nhất trong nhà, đặc biệt hào hứng khi thấy ai nấy chăm chú nghe ông.

Ông chọn điểm bắt đầu từ một chuyện giản dị: có một gia đình đến đây khai hoang, thấy nơi này nhiều hoa bướm, rồi gọi là Xóm Bướm.

Đột nhiên, ông lặng lẽ ra ngoài. Hơn tiếng sau, ông trở về trên chiếc xe đạp cũ, cười tươi với mấy sợi dây leo ông gọi là “hoa bướm”, như để chứng minh sự tích Xóm Bướm có một điểm tựa trong đời sống thực, chứ không phải chuyện bịa đặt.

Rồi ông gợi thêm một lớp ký ức khác: nơi này từng được gọi là Trại Chép trước khi mang tên Trại Bướm. Ông tự chọn điểm bắt đầu câu chuyện, tự liên kết nguyên nhân với kết quả, và tự quyết định mở tiếp nhánh nào của ký ức.

Ông vui hơn khi thấy mình trở thành trung tâm của câu chuyện, được quyết định kể gì tiếp theo và kể cho ai nghe, ngay giữa các thực khách đang quây quần quanh mâm lẩu mười hai gia vị, nghe nói có bí quyết của con gái ông.

Ông còn bật mí rằng ngôi nhà hiện tồn của Giáo họ Xóm Bướm, cách đó không xa, có thể là nơi người khai hoang gắn với hai chữ Xóm Bướm từng cư ngụ.

Ai nấy hưởng ứng nồng nhiệt, kể cả con cháu của ông, như thể chính họ cũng lần đầu được nghe câu chuyện theo cách như vậy. Cử tọa hầu như không bận tâm chuyện ông kể lúc vòng lại, lúc mở thêm nhánh mới.

Và, vô hình trung, họ dạy tôi, một trong những khách có mặt ở đấy, một bài học về lắng nghe: đừng vội soi vào những điểm chưa thật chặt chẽ để chất vấn, đừng đem thói quen lý luận của mình che khuất khoảnh khắc một cao tuổi đang được hồi sinh trong câu chuyện của chính ông.

Trong khoảnh khắc ấy, điều quan trọng không chỉ là sự tích Xóm Bướm đúng đến đâu theo nghĩa tư liệu. Điều quan trọng còn nằm ở chỗ một cao niên được trao vai trò giữ ký ức; một gia đình được nghe lại địa danh của mình như một câu chuyện; và một cộng đồng nhỏ có thêm lý do để nhớ về chính nó.

Không khai thác nỗi đau để tạo nội dung

Khi sử dụng chuyện thật, cần có đồng ý rõ ràng; tránh công bố thông tin có thể nhận dạng; không ép nhân vật kể chi tiết gây tổn thương; cho phép họ đọc lại và rút đồng ý trước khi đăng.

Tiểu kết

Một liên hệ có ích không được đo đơn giản bằng số lần gặp gỡ. Nó cần hiện diện, trao đổi hai chiều, và cảm giác có vai trò. Tuy thế, khi đời sống ngày càng chuyển lên màn hình, những phẩm chất ấy có còn được duy trì không?

Câu hỏi gửi độc giả

Quý vị từng ở trong một cuộc gặp đông nhưng vẫn cảm thấy không ai thực sự nhìn thấy mình chưa?